Căn phòng em, nơi ấy.

Báo tuổi trẻ: Tôi đã sẵn sàng cho một chuyến đi…

Góc phòng trong đêm khuya tĩnh lặng. Tôi hớn hở vô cùng. Bởi qua đêm nay thôi, ngày mai tôi lại ghé thăm miền Trung nhân đợt công tác. Thật ra thì tôi cũng chẳng bất ngờ gì với chuyến đi này. Sếp giao cho tôi và Tâm, người đồng nghiệp thân thiết với hai điểm công tác. Một vùng thuộc Tây Nguyên còn nơi thì tận ngoài Trung. Tôi từng gắn bó gần bốn năm giảng đường ngoài ấy. Thành ra tôi hí hứng, tiên quyết thuyết phục trưởng phòng cho tôi đi bằng được. Còn Tâm thì quen với cái ấm áp của hạ hay mát mẻ trời đông. Dĩ nhiên cậu ta chọn chuyến đi Ban Mê. Huế cuối đông thì ắt hẳn ai ai cũng thấu hiểu được cái lạnh buốt xuyên da thịt. Từng bôn ba suốt quãng đời sinh viên ở ngoài kia, thế nên tôi còn có thể chịu được cái thời tiết “khắc nghiệt”.

Hành lý thì tôi đã sắp xếp êm xuôi. Nhìn chỉ là những bộ quần áo, vài thứ vật dụng cá nhân cùng chiếc ba lô đựng lap-top nhưng cũng ngốn đi khá nhiều thời gian. Bởi tôi khá đắn đo, nên mang theo cái gì, để thứ gì ở lại. Loay hoay một hồi, bất chợt nhìn chiếc đồng hồ treo ở góc tường cũng đã quá mười hai giờ. Tôi hoảng hốt, nằm phè người ra trên giường. Những ánh đèn pha lê mờ nhạt trong bóng tối. Trằn trọc khá lâu, tôi vẫn chưa thể nào chợp mắt. Thôi thì đếm cừu vậy. Tôi đành thiếp đi…

Tiếng chuông báo thức phát ra từ chiếc điện thoại “reng reng” thật huyên náo, ồn ào. Tôi bật người dậy, nhưng vẫn còn mê man. Lúc này cũng tầm năm rưỡi sáng, tôi vội vệ sinh thân thể rồi xuống đường gọi taxi ra phi trường Tân Sơn Nhất. Sáu giờ, tôi đã đặt chân đến sân bay. Chuyến bay ra ấy phải mất hơn một giờ đồng hồ. Phi cơ đã cất cánh, tôi ngoái nhìn toàn cảnh thành phố. Ôi, Sài Gòn vẫn vậy. Chẳng khác gì trong câu hát mà cố nhạc sĩ Y Vân đã phổ nhạc: “Sài Gòn đẹp lắm, Sài Gòn ơi! Sài Gòn ơi”. Tôi vẫy tay tạm biệt thành phố thân yêu đang khuất dần đi.

Huế vẫn thế, vẫn mang nét cổ kính. Một đô thị lặng lẽ, là nơi chiêm nghiệm mà nhà thơ, văn họa sĩ, thợ nhạc thường lui tới. Huế ngập tràn thơ tình trong làn mưa. Huế mưa dai dẳng, tựa người con gái dỗi khóc, oán hờn giận ai. Tôi vội đặt khách sạn gần trung tâm cố đô. Chỉ kịp ngả lưng, mặc cho ngoài kia mưa nặng hạt, rơi tí tách…

Chợt bừng tỉnh giấc, lòng buồn nao nao. Tôi nhớ bao ký ức thời sinh viên. Và ở đó, những khoảnh khắc hạnh phúc chỉ có em và tôi. Nàng đến bên tôi trong chiều đông. Người con gái xa lạ, với nét đẹp đoan trang, mộc mạc. Chỉ có em và không ai ngoài em hiểu tôi hơn hết. Nàng cứu vớt tôi trong vũng lầy. Những năm tháng ấy, tôi chỉ ngập tràn trong men say. Vẫn hằn in buổi chiều tà hôm ấy, hình dáng con “ma men” thân thuộc, không ai khác chính là tôi.

  • Này, anh đưa cốc bia ngay cho tôi. Mau lên. Có nghe không hả?

Nàng thuộc dạng người đầy cá tính. Thành ra nàng buông ra những lời dứt khoát như thế. Nàng giật nhanh cốc bia, nốc một hơi. Xong nàng bảo:

  • Anh làm cái quái gì mà cứ say sỉn hoài thế. Anh không thương bản thân anh thì để tôi thương giúp cho. Càng nhìn bản mặt của anh tôi vừa giận vừa đau lắm anh có biết hay không vậy? Cô gái kia có đáng gì mà anh hành hạ thân xác đến như vậ Thật là, tôi không thể nào hiểu anh yêu cô ta đến mù quáng đến thế.

Nàng mắng tôi nhưng tôi cũng thấu hiểu những lời mà nàng cho tôi chẳng hề sai cả. Tôi thực sự đang giãy dụa trong vũng lầy. Càng giãy dụa bao nhiêu, càng lún chìm sâu bấy nhiêu. Không lối thoát, cũng không hề có lý tưởng sống nào cả. Tôi tựa cái xác không hồn. Nỗi buồn bủa vây chung quanh. Nàng nắm vội bàn tay tôi, tiễn tôi ra khỏi tiệm. Bất chợt, nàng dâng hiến tôi một cái tát. Nàng ôm người, dựa vào lòng tôi. Nàng nức nở. Tựa cơn gió nhẹ, thoang thoảng hương hoa khẽ lướt qua, vào sâu tận trái tim tôi. Người tôi sững sờ, chợt hiểu ra tôi thật hờ hững mà chẳng hề hay rằng người con gái ấy âm thầm dõi theo bấy lâu. Màn đêm hạ hẳn xuống để lại quang cảnh mịt mờ. Và nơi khuya tĩnh lặng ấy, chỉ có tôi và nàng. Chẳng ai khác nữa ngoài chúng tôi.

Từ ấy, tôi và nàng yêu nhau. Tôi đưa nàng dạo khắp cố đô trên chiếc wave nhỏ bé. Nàng ngồi sau, ôm chặt lấy tôi. Tình yêu ấy thật giản đơn bên những bữa ăn bên lề đường, những lúc chuyện trò ở công viên. Chỉ vậy thôi là đủ.

Vẫn hằn in trong ký ức, cái đêm hôm ấy, chúng tôi ôm nhau thắm thiết. Và từ đó, bắt đầu cho sự chia ly. Tôi phát hiện bệnh u gan giai đoạn đầu đang tiến triển. Đó là căn bệnh mà chính tôi say đắm trong những tháng ngày sống cùng ma men. Tôi chỉ ôm nàng, rồi dần dần rời xa. Sự từ biệt không một lý do. Lòng tôi ray rứt vô bờ. Thà đau một lần còn hơn gấp hàng trăm, hàng ngàn lần. Tôi cắt đứt mọi liên lạc rồi theo gia đình sang Sin chữa bệnh.

Vẫn cái cổng quen thuộc, vẫn là cái màu sơn đã phai nhòa đi. Chỉ khác biệt hơn là những đám mười giờ thay cho hàng cúc ngày trước. Tôi thẫn thờ, lặng nhìn nơi ấy dưới cơn mưa. Cứ ngỡ như nàng hữu hiện trước mắt tôi. Thật sự chỉ là điều mơ hồ. Tim tôi thắt lại, những hạt mưa vẫn rả rích trong đêm…

video

BTV Minh Trang bật mí mẫu đàn ông và người bí mật tặng hoa...

Đã 11 năm gắn bó với Đài Truyền hình Việt Nam nhưng chỉ khi cái tên Minh Trang xuất hiện ở bản tin Thời...
video

Dân mạng ném đá bộ trưởng sau phát biểu

Nhiều người tỏ ra bức xúc không đồng tình quan điểm và ý kiến trong bài phát biểu của bộ trưởng bộ giáo dục...

Đập cả tòa nhà 8B Lê Trực: Làm được không?!

“Để đảm bảo kỷ cương phép nước thì có đập cả tòa nhà này cũng phải làm, vì công trình sai từ móng, từ...

Lý do thực sự cựu giám đốc Interpol bị TQ xét xử

Hôm 20/6, tòa án Thiên Tân đã tiến hành xét xử Mạnh Hoành Vĩ, cựu giám đốc Tổ chức Cảnh sát hình sự quốc...

Tên trộm “có tâm” lấy sạch tài sản chỉ chừa lại cho thí sinh…...

Sáng sớm nay, chuẩn bị đi thi, thí sinh N.Q.A. (TP Tam Kỳ, Quảng Nam) phát hiện trộm viếng nhà mình lấy đi một...
video

BTV Minh Trang bật mí mẫu đàn ông và người bí mật tặng hoa...

Đã 11 năm gắn bó với Đài Truyền hình Việt Nam nhưng chỉ khi cái tên Minh Trang xuất hiện ở bản tin Thời...

Thông tin vụ: Xe biển đỏ giành lối… đi lùi trên đường dẫn cao...

Báo Tuổi Trẻ cập nhật tin Một xe biển đỏ đi lùi trên đường dẫn cao tốc TP.HCM - Long Thành - Dầu Giây,...