Lỡ một thanh xuân

Báo tuổi trẻ: Tao sắp lấy chồng…

Năm cuối cấp, có thằng Khùng yêu con nhỏ lớp phó học tập, tụi nó thân với nhau như hình với bóng , hè nào cũng chở trên chiếc xe đạp, vậy đó mà 4 năm xa lắc xa lơ, có đứa nào dám nói thương đứa nào đâu, con nhỏ tốt nghiệp sư phạm rồi về làm cô giáo. Một hôm nó ghé thăm thằng khùng, gặp nhau mừng như tết đến, nó báo tin vui cho thằng khùng biết
– Mày khỏe không Khùng, bao nhiêu năm đại học, Tao nhớ Mày muốn chết, Mày có nhớ Tao không?
– Có chứ, Tao nhớ mày lắm.. mà sao gặp Tao mày gọi Tao là ” Khùng” vậy ?
– Rồi sau này, Mày sẽ biết, Mày không có gì nói với Tao sao Khùng, Tao xa mày đã khá lâu, lẽ nào Mày không có gì nói với Tao sao?
– Có chứ…mà nói cái gì bây giờ…
– Thì Mày muốn nói cái gì cũng được, ví dụ như Mày yêu ai đó.. mà không dám nói…
– Liệu tao nói ra người ta không chịu tao thì sao?
– Chắc chắn chịu mà.. nói đi.. nói đi..
– Ủa sao mày biết người ta chịu?
– thì…thì…thì… Tao đoán vậy mà.. nói đi…
– Thôi, Tao không nói đâu.
– Mày không nói thì để Tao nói… ê khùng, báo cho Mày tin vui, mà Tao chỉ nói cho mày duy nhất, vì thật sự Tao rất mến Mày, Tao chỉ muốn người đầu tiên tao nói là Mày.
Thằng khùng khoái chí, nói thầm trong bụng haha dính kèo rồi
– Chuyện gì, nói đi, Tao đang rất muốn nghe, khoan ..khoan…để Tao nhắm mắt lại cảm nhận sự dịu ngọt, êm ái này, đã từ rất lâu Tao chờ đợi.
– Tao sắp lấy chồng.
– Hả! Mày lấy ai?
– Anh Minh, học đại học cùng, quen nhau năm nhất, đám cưới của Tao,Mày nhớ tới nha
– Hả hả.. sao .. sao lại.. có thể như vậy được.
– Mày ấp a, ấp úng gì vậy, thôi Tao về để chuẩn bị dọn dẹp nhà cửa, ngày mốt đàn trai qua, mày đúng là đồ Khùng mà.

Thằng Khùng đứng như trời tròng, ú ớ trong miệng, ngày mốt đàn trai qua, cũng là lúc thằng Khùng bỏ xứ đi biền biệt.
Ba năm sau thằng khùng gặp lại con nhỏ nơi đất lạ quê người, con nhỏ vẫn gương mặt như xưa, thằng khùng muốn tránh né con nhỏ, con nhỏ nắm tay kéo lại hỏi
– Trước khi tao chết, có một điều tao muốn biết ” hồi đó Mày có thương Tao không ” Tao cũng nói cho Mày biết trước khi chết, người Tao yêu ko phải là chồng Tao, là ai.. Mày thừa biết mà! nè Mày nhìn đi, đây là giấy chuẩn đoán của bệnh viện, tao bị ung thư, Tao không còn sống được bao lâu nữa.
Thằng Khùng ngơ ngác tay run run, cầm xem và đọc kĩ từng chữ trong tờ giấy bệnh. Nó uất hẹn gục đầu xuống nói khẽ, che giấu gương mặt buồn đầy dối lòng
– Không.. không.. Tao chưa từng yêu Mày.
Con nhỏ đưa tay lau nước mắt và nở nụ cười sau cùng, cảm xúc vỡ òa, con nhỏ đứng dậy chạy đi thật nhanh, thằng Khùng vẫn ngồi đó đưa mắt nhìn theo trong sự lúng túng nghẹn ngào, giữa thành phố đông người dáng con nhỏ đã mất hút.
Sáu tháng sau con nhỏ qua đời, thằng Khùng trở về làng quê xưa, cũng căn nhà này, cũng chiếc xe đạp đã rỉ sắt, thằng Khùng buồn bã nhớ lại những kỉ niệm xưa cùng nhỏ bạn thân trên chiếc xe đạp, một chiếc xe tri kỉ, gắn liền nhiều năm trời, đã trải qua bao lần nắng mưa, những vui buồn, tâm sự nho nhỏ cùng nhau, vỏ xe đã bào mòn, nhưng kỉ niệm ấy có bào mòn bao giờ, nó lặp lại những ký ức thật chậm, những khoảnh khắc ấy đang lay động đến cảm xúc thằng Khùng.Thằng Khùng chảy hai hàng nước mắt, nhìn lên di ảnh của con nhỏ nghi ngút khói hương, vẫn đôi mắt này, vẫn mái tóc này, mà ngày xưa thằng Khùng đã yêu rất da diết, tình yêu ấy lặng lẽ nấp sâu vào tâm hồn của một gã trai khờ, im lặng đi theo năm tháng, thằng Khùng lặng lẽ đốt nén hương cho người bạn quá cố, hai hàng nước mắt chảy mãi như chưa bao giờ được khóc, bất chợt phía sau có một thằng bé chạy lên
– Con chào Chú. Chú là bạn của Mẹ Hương con hả?
Thằng khùng vội vã chùi nước mắt quay lại trả lời
– Đúng rồi Cháu, Chú là bạn học xưa của Mẹ Cháu.
– Sao nào giờ con không biết Chú ?
– À tại Chú đi làm ăn xa, nay về thăm nhà, sẵn ghé nhà Mẹ Cháu đốt nén hương, ủa mà Ba cháu đâu?
– Dạ cháu nghe bà Ngoại nói, Mẹ Hương và Ba Minh ly hôn nhau khi Cháu mới hai tuổi
– Ủa sao lại ly hôn hả Cháu
– Ngoại nói, Mẹ Hương không quên được người tình cũ! Nên Ly hôn!
– Vậy người tình cũ của Mẹ Cháu là ai? Sao Chú không biết
– Dạ. Cháu cũng không biết, nhưng lúc Mẹ Hương còn sống, Mẹ Hương có nói với Cháu, tên của người tình cũ sẽ đặt tên cho Cháu.
Vậy Cháu tên gì?
– Dạ cháu tên Hoàng.
Thằng Khùng giật mình hỏi lại
– Cái gì Hoàng cháu?
– Chú làm gì mà hốt hoảng vậy, Dạ,Đinh Nguyễn Xuân Hoàng.
Thằng Khùng im lặng một hồi, và ngồi xuống vì không thể nào đứng tiếp nổi, tên thật của thằng Khùng là Nguyễn Xuân Hoàng, thằng Khùng chợt nhớ ra câu nói ngày xưa mà nhỏ bạn hay nói ” Nếu mà người Tao yêu, sau này không đến được với nhau, nếu có lấy chồng Tao sẽ đặt tên cho con Tao là tên người tình của Tao, nếu là con trai thì lấy tên anh ấy, còn nếu là con gái, thì đặt tên có mùi thơm, tương tự tên Tao, như Dạ Lý chẳng hạn… Mày thấy được không ”
Những câu nói thuở ban sơ cứ tưởng như đùa, đâu ai ngờ nó chính là sự thật, và từ lâu thằng Khùng luôn hoài nghi tình cảm của nhỏ bạn, sự tiếc nối gây gắt, tại sao, trước kia nó lại không nói, giá như trước kia nói ngay lời yêu từ ban đầu, thì bây giờ sẽ không hối hận và luyến tiếc, thằng Khùng buồn bã, đau sầu, nghiến răng, nhìn di ảnh của con nhỏ bạn học mà thầm thì hai từ ” xin lỗi ” nó khóc như trẻ con, và nhớ lại những câu nói mà năm cuối cấp các bạn hay nói.
” Yêu là phải nói, như đói là phải ăn, ai mà nhịn đói suốt là ngu dại, khi các bạn nói ra, thì các bạn đã có sẵn ba mươi phần trăm cơ hội, còn nếu không nói thì các bạn đã mất trắng luôn ba mươi phần trăm cơ hội đó, thế thì tại sao chúng ta yêu mà không nói, dối lòng để làm gì! Nói ra chả mất mát gì, và biết đâu có được tình cảm ấy, thời gian đi rất vội, thanh xuân con gái cũng giống như một chiếc lá vậy, và không có một chiếc lá nào dành hết sắc xanh để chờ mùa thu qua cả, nó sẽ rụng bất cứ lúc nào, vì đời lúc nào cũng có bão giông” yêu là phải nói, không có ai dành hết cả tuổi xuân để chờ câu nói ấy, họ có thể mỏi mệt vì chờ quá lâu. Chính vì thể hãy chủ động trước khi chưa gọi là quá muộn màng.
Thằng Khùng,lặng lẽ bước ra đi như một gã mất hồn, nó thừa biết bây giờ nói cũng chả được gì, trách cái khờ dạo ngày ấy mãi không thôi, và nó giờ cũng hiểu tại sao hồi đó nhỏ bạn lại đặt cho nó là ” Khùng ” thật đúng, chẳng sai tí nào.

AT

video

BTV Minh Trang bật mí mẫu đàn ông và người bí mật tặng hoa...

Đã 11 năm gắn bó với Đài Truyền hình Việt Nam nhưng chỉ khi cái tên Minh Trang xuất hiện ở bản tin Thời...
video

Vài nét bình luận về vụ Nguyễn Hữu Linh

Trước phiên xử này tôi và rất nhiều người đã dự đoán tòa án sẽ tiếp tục trả hồ sơ để điều tra bổ...

video

BTV Minh Trang bật mí mẫu đàn ông và người bí mật tặng hoa...

Đã 11 năm gắn bó với Đài Truyền hình Việt Nam nhưng chỉ khi cái tên Minh Trang xuất hiện ở bản tin Thời...

Thông tin vụ: Xe biển đỏ giành lối… đi lùi trên đường dẫn cao...

Báo Tuổi Trẻ cập nhật tin Một xe biển đỏ đi lùi trên đường dẫn cao tốc TP.HCM - Long Thành - Dầu Giây,...

Nhận lệnh bắt giam, nhân viên Alibaba… bật khóc

Lúc nghe chỉ đạo của Nguyễn Huỳnh Tú Trinh, Trần Quốc Tĩnh, nhân viên "Tập đoàn địa ốc Alibaba" liên tục hò hét, chống...

Đang chấp hành án tù vẫn được bổ nhiệm làm phó chỉ huy quân...

Đang chấp hành án tù treo về tội Cố ý gây thương tích, ông Thuận vẫn được bổ nhiệm giữ chức vụ Phó chỉ...

Vụ Alibaba: Tự Thân Nàng Hãy Cứu Độ Nàng (ĐỘ TA KHÔNG ĐỘ NÀNG)

Vụ Alibaba do CEO "cù bắp" chỉ đạo hay chỉ là bồng bột, nhất thời của tuổi trẻ thích được thể hiện qua các...