Rốt cuộc, Israel có hủy diệt S-300 hay không?

Đã hơn tháng nay, kể từ khi Nga triển khai chuyển giao S-300 cho lực lượng vũ trang Syria thì không có một lần không quân Israel xâm phạm vùng trời Syria để tấn công vào lãnh thổ Syria như thường xuyên, thường thấy trước đây.

Lẽ ra chúng ta không đặt câu hỏi này, song những tuyên bố của Israel gây sốc, gây tâm lý hồi hộp bởi một cuộc đối đầu sắp tới giữa S-300 của Nga – tổ hợp phòng không nổi tiếng trên thế giới, với không quân Israel bao gồm cả F-35I tàng hình…sẽ xảy ra…

S-300 đã lộ diện, tuy nhiên thật hay giả là vấn đề khác.

Phương tiện truyền thông Phương Tây trích dẫn về tuyên bố của các nhà quân sự cấp cao nhất của Israel, rằng “sẵn sàng hủy diệt S-300 hay thậm chí cả S-700”, rằng, “sẽ không thay đổi sự hoàn thành nhiệm vụ của không quân Israel”…và mới đây, ông Avigdor Lieberman tuyên bố “sẽ không thông báo trước cho Nga về các đòn tấn công của Israel vào Syria”…

Tổ hợp phòng không Nga tại Syria cũng đã lộ diện trên vệ tinh, Nga đã bố trí tại khu vực Masjaf, tỉnh Hama của Syria. Mở ngoặc, khu vực này có một trung tâm nghiên cứu quân sự, là một mục tiêu nguy hiểm số 1 cần diệt bằng mọi cách của Không quân Israel và các nước phương Tây, đóng ngoặc.

Bộ tham mưu quân đội Israel cũng đã tập dượt với S-300 của Hy Lạp, cũng cùng với chuyên gia Mỹ đã sang tận Ukraine nghiên cứu thêm về S-300 của Ukraine nguồn góc sát thực từ Nga…

Israel cũng có một lực lượng không quân đáng nể với gần 400 chiếc máy bay bao gồm F-16, F-15 và đặc biệt có F-35 “tàng hình” trong các phiên bản gây sốc khi đã cải tiến hệ thống điện tử F-35 theo của mình thành F-35I…

Israel cũng không ngại đụng vào người Nga vì S-300 trên danh nghĩa là của Syria nên khi Israel tấn công S-300, nếu người Nga bị tổn thất thì ráng chịu, Israel không chịu trách nhiệm. Israel không sợ Nga khi có Mỹ chống lưng.

Phương tiện, điều kiện để cho đòn tấn công vào lãnh thổ Syria, bất chấp S-300 Nga đã triển khai là đầy đủ. Vậy tại sao Israel vẫn chỉ có “hỏa lực mồm” mà chưa sử dụng hỏa lực từ máy bay?

Có vẻ như … dưới đây là những lý do không thể đối với Không quân Isarel:

1, Chiến thắng Pyrrhic 

S-300 của Nga bố trí tại Syria có thể bị Israel tiêu diệt không? Chắc chắn là có thể. Nhưng chiến thắng này là kiểu Pyrrhic, hay, khải hoàn sau chiến thắng kiểu này là một…thảm họa cho không quân Israel.

Ở giai đoạn đầu tiên, sẽ có 2 Trung đoàn S-300. Theo biên chế, mỗi trung đoàn có 2 tiểu đoàn (đơn vị), mỗi tiểu đoàn có 3 tổ hợp, mỗi tổ hợp có 4 bệ phóng. Như vậy tổng cộng sẽ có 48 bệ phóng sẽ xuất hiện tại Syria.

Trước đây, các chuyên gia quân sự ước tính số lượng các tổ hợp S-300 mà Syria cần là từ 3 đến 4 tiểu đoàn S-300 (36-48 bệ phóng) là đủ để bảo vệ các cơ sở hạ tầng đặc biệt quan trọng. Nhưng để bảo vệ một khu vực rộng đến biên giới sẽ cần khoảng 5-6 Trung đoàn, tức từ 10-12 tiểu đoàn S-300.

Trong tình hình hiện tại, S-300 phải bảo vệ bờ biển Syria, cũng như biên giới với Lebanon, Israel, Jordan và Iraq. Do đó, có thể giả định rằng độ bão hòa với các phức hợp này sẽ đạt mức tối đa có thể.

Theo số liệu công khai thì tại Syria Nga triển khai 3 tiểu đoàn S-300 và kết hợp với 300 quả đạn thì con số 4 tiểu đoàn S-300 có tại Syria là hợp lý. Và, do đó, đã có 48 bệ phóng cho 48 quả tên lửa của S-300 đã sẵn sàng đối phó với không quân Israel.

Không thể nói S-300 là một tổ hợp phòng không bất khả chiến bại, chúng vẫn bị tiêu diệt như thường, nhưng để tấn công tiêu diệt S-300, Không quân Israel phải phải sử dụng một lực lượng lớn, tập trung…

Trong khi đó, không quân Israel chưa có kinh nghiệm trong tác chiến kiểu này khi đối đầu với không chỉ S-300 mà cả hệ thống EW cực kỳ hiện đại của Nga, đồng thời, với xác suất tiêu diệt mục tiêu 0,9 của một tên lửa S-300 thì trước khi một tiểu đoàn S-300 bị diệt, nó cũng buộc 8-10 chiếc máy bay Israel “cắm đất”.

Như vậy, nếu không quân Israel “nhào dô” để hủy diệt dù chỉ 3 tiểu đoàn S-300 sau khi 36 bệ phóng, phóng đồng loạt thì ít nhất có 20-25 máy bay Israel “cắm đất”. Mỗi chiếc máy bay, chưa tinh phi công, giá vài chục triệu USD, còn mỗi quả tên lửa giá vài trăng ngàn USD. Ai lợi?

Nếu như hệ số “tỷ lệ máy bay rơi” tại Việt Nam là chuẩn, được áp dụng cho Syria thì Israel sẽ không gượng nổi và không chỉ thế, có thể là “must go!”.

2, Israel thừa biết không nên dại đùa với S-300.

Hệ thống tên lửa phòng không S-300 thực sự được coi là một trong những hệ thống tốt nhất của lớp của nó trên thế giới. Tất cả các sửa đổi tiếp theo, bao gồm Triumph S-400 và Prometheus S-500 có các thông số cao hơn chỉ là sự tiếp nối của S-300.

Và, không phải ngẫu nhiên mà S-300 đã được 15 quốc gia sử dụng, trong đó có Việt Nam – một quốc gia dạn dày kinh nghiệm và chiến công hiển hách trong phòng không.

Israel không thể bỏ ngoài tai tuyên bố của ông Shoigu:

1, Các sở chỉ huy phòng không và các đơn vị phòng không Syria sẽ được trang bị các hệ thống điều khiển tự động, hệ thống điều khiển tự động này cho đến nay chỉ được cung cấp cho các lực lượng vũ trang Nga.

Điều này sẽ đảm bảo việc quản lý tập trung tất cả các lực lượng và cơ sở phòng không của Syria, theo dõi tình hình không khí và nhận lệnh nhanh chóng, chính xác các chỉ định mục tiêu.

2, Nga sẽ tiến hành đàn áp vô tuyến điện tử trong điều hướng vệ tinh, radar trên không và hệ thống thông tin liên lạc của máy bay tấn công các mục tiêu trong lãnh thổ Syria ở các khu vực giáp với Syria trên Biển Địa Trung Hải.

Có thể nói 2 điểm trên đây là yếu tố kỹ thuật then chốt nhất mà theo đó, Nga đã triển khai, tổ chức thực hiện rất nghiêm túc, cẩn thận, không có một lỗ hổng nào, trong đó sự phối hợp và tương tác điện tử của hệ thống là cực kỳ quan trọng được coi trọng đặc biệt…

Về mặt chiến thuật, mỗi tổ hợp sẽ không đứng ngay tại chỗ mà có nhiều vị trí dự bị, sẵn sàng cơ động trong quá trình tấn công bởi máy bay Israel. Mỗi tiểu đoàn có ít nhất 3 vị trí dự phòng, trong đó có vị trí dùng để nghi binh lừa địch mà ở đó có các cảm biến được đặt, phát ra cùng tần số với tần số của bộ phận, để địch tấn công vào các mục tiêu sai…

Như vậy, có thể nói, chỉ riêng thực hiện một đòn tấn công tầm chiến dịch của không quân Israel mà không gây ra một cuộc chiến tranh lớn, toàn diện với Nga-Syria thì Israel đã gặp rất nhiều khó khăn. Còn nếu Israel bất chấp Nga thì giới tinh hoa chính trị, quân sự Israel đã không “xứng danh anh hùng” khi đã tạo ra một nhà nước Do Thái như ngày nay.

Đến đây, chắc mọi người sẽ thắc mắc, rằng Israel có máy bay “tàng hình” F-35I. Tính chất “tàng hình” của nó sẽ giải quyết mọi vấn đề kỹ thuật cũng như chiến thuật trước S-300 của Nga. Tuy nhiên, một câu nói cũ: “Nếu như…thì bạn (ở đây là Israel) có thể bỏ Paris vào trong cái lọ”.